Đọc mà sao nghe nghẹn lòng. Con gái mười hai bến nước. Khi đã lội trúng vủng nước đục Thì coi như đời đã tàn. Ôi ! Thương cho người trong cuộc quá.

Tôi không có thói quen giao lưu với người ngồi cạnh trên máy bay nhưng vẫn thường để ý một chút, lúc vừa ngồi xuống....trưa nay, cạnh tôi là một anh Tàu sồn sồn, bụng to, đầu hói. Anh đi với một cô gái trẻ, đẹp vô hồn, có lẽ người Việt. Tôi chẳng nghe họ trò chuyện gì. Đang thiu thiu, tôi giật mình vì mấy cái vỗ nhẹ. Là cô gái. Nhìn qua, tôi thấy ghế cạnh mình đang trống. Với vẻ mặt căng cứng, em chồm qua đưa tôi cái gì đó giấu trong tay và thì thào:
-- Anh là Việt Nam phải hôn?
Đúng rồi em.
-- Anh làm ơn cầm giùm em cái này đi. Cầm lẹ đi anh.
Nhìn ánh mắt và nghe giọng nói khẩn cầu, tôi cầm. Là tiền. 200 đô Mỹ. Cái gì vậy em?
-- Anh cất vô liền đi. Em đọc số điện thoại của má em. Anh nhớ rồi chuyển nó cho má em giùm nha anh.
Tôi lấy điện thoại ra và làm theo như một cái máy rồi quay sang em tôi thắc mắc: Sao không đợi qua đến Hong Kong rồi nhờ dịch vụ chuyển về.
-- Hổng được anh ơi, em khổ lắm. Em lấy thằng này là Tàu Mã Lai, nó đi đâu cũng bắt em theo. Ở nhà em cũng không ra ngoài được đâu, như ở t.ù vậy đó. Nó ghen lắm. Đ.ánh đ.ập em hoài. Nè, anh nhìn tay em còn bầm nè. Nó mới qua Saigon công tác rồi kêu má em lên, cho chỉ có được một triệu bạc. Tiền hai trăm này là em mới ăn cắp của nó đó..
Tôi ngóng về phía restroom rồi quay sang em: trời ơi, nó biết rồi làm sao?
-- Em liệu được anh ơi.
Sau khi kéo kỹ khoá chiếc túi xách, tôi hỏi em thêm một câu, sao em không bỏ về Việt Nam đi?
-- Em nghèn nghẹn:
"Bỏ nó thì dễ nhưng em đâu bỏ con mình được anh? Nhiều lúc em muốn ôm con nh.ảy l.ầu luôn".
Thôi em ơi, không được, không được nghĩ vậy. Em nhớ là em còn ba má.
Nói tới đây, thoáng thấy cái đầu hói vừa lú ra khỏi cửa buồng vệ sinh, tôi liền nhắm mắt lại..
Bạn nghĩ sao?? Khi tôi vừa tiếp tay cho một vụ ă.n c.ắp. Nhưng... hai trăm, hai chục ngàn hay hai ngàn cũng không bù đắp nổi những đ.òn r.oi và nh.ục nhằn em đã và đang gánh chịu. Em có thể đòi công bằng cho mình, bằng bất cứ cách nào...và tôi biết, hàng ngàn những cô gái Việt Nam cũng đang ngập ngụa trong những đắng chát này, như em...
Cuộc sống là dòng sông, đời người là dòng chảy. Chỉ có dòng chảy mới biết đáy của dòng sông chỗ nào có thắc có gềnh. Không phải ai cũng có thể soi trước cái bến mình sắp cập vào, không phải cuộc hy vọng đổi đời hoặc báo hiếu cha mẹ nào cũng toại thành.
Xuân Lan ST


ĐỌC THÊM
𝐂𝐨𝐜𝐚-𝐂𝐨𝐥𝐚 không đường và câu chuyện "Tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa"
Để xoa dịu nỗi lo sợ về đường và calo, từ những năm 1980, sự ra đời của 𝐃𝐢𝐞𝐭 𝐂𝐨𝐤𝐞 đã tạo nên một cơn sốt khi đánh trúng tâm ...
Cảnh báo đỏ về vaccine mRNA covid: sự thật khoa học hay nỗi sợ bị thổi phồng?
Những nghiên cứu riêng lẻ không đủ để kết luận nguy cơ biến đổi gen xuyên thế hệ, cần nhìn nhận vấn đề dựa trên bằng chứng khoa học toàn ...
Tại sao hạ tầng Mỹ trông như "ông lão rệu rã" trước gã khổng lồ Trung Quốc?
Tại sao một siêu cường đứng đầu thế giới như Mỹ lại để mình bị bỏ xa bởi một quốc gia vốn chỉ mới thoát nghèo cách đây vài thập ...
Đừng để "Bốc Hơi" $72,000 Mỹ Kim mỗi năm: Sự Thật đằng sau lương tại Mỹ
Khoảng cách giữa "lương nhận được" và "lương thực hưởng" không chỉ nằm ở thuế, mà còn ở sự thấu hiểu các dòng khấu trừ — nơi những lựa chọn ...
Tổng thống Trump đã tìm được cớ để rút chân khỏi NATO đang phân cực rõ rệt và xung đột lợi ích với Mỹ
Một phép thử lạnh lùng: khi lợi ích không còn song hành, liên minh từng bền chặt suốt từ Thế chiến II cũng có thể trở thành gánh nặng bị ...