Bức ảnh tưởng chừng như giản dị nhưng lại ẩn chứa cả một kiếp nhân sinh

Bà bế con trai tôi. Một người gần như đã đi hết hành trình đời người, Một người mới vừa đặt bước chân đầu tiên. Và tôi – người chụp bức ảnh ấy – đứng giữa hai đầu một dòng chảy.
Lúc đó, tôi nhận ra một điều lặng lẽ. Một người đang chuẩn bị bước vào giai đoạn đầu của những khủng hoảng, những bối rối, những lần tổn thương đầu đời, những câu hỏi đầu tiên về "tôi là ai?", "tôi muốn gì?", "tại sao mọi thứ như vậy?".
Còn một người, thì đã đi qua gần hết. Đi qua chiến tranh, đi qua nghèo đói, đi qua những lần mất mát đến bật khóc mà vẫn phải nuốt ngược nước mắt vào trong. Đi qua nỗi đau mất người thân, đi qua bệnh tật, đi qua những buổi chiều ngồi một mình mà chẳng còn ai gọi nữa.
Cụ không nói gì. Cụ chỉ bế đứa nhỏ trong tay. Cái tay run run của người đã yếu, ôm lấy cái tay mềm oặt của đứa bé còn chưa biết nắm. Giữa họ là gần cả trăm năm. Giữa họ là tất cả những gì gọi là sinh – lão – bệnh – tử.
Tôi bỗng thấy đời sống không hẳn là một cuộc đua, mà giống như một ngọn lửa được truyền từ người này sang người khác. Người trước đi qua khổ đau, vẫn giữ được ánh nhìn dịu dàng. Người sau còn chưa hiểu đời, nhưng đang nằm trong một cái ôm đã từng bước qua gần hết tất cả biến động.
Có khi, đời chỉ cần có thế. Một người bế một người. Một người truyền lại cho một người khác thứ gì đó mà không sách vở nào dạy nổi. Một chút an, một chút thương, một chút cam chịu, và một chút sức mạnh để sống tiếp.
Tôi không biết con trai tôi sau này sẽ chọn cuộc đời như thế nào. Tôi cũng không biết bao lâu nữa bà tôi sẽ không còn bồng nó trên tay. Nhưng ít nhất, đã có một khoảnh khắc, rất thật, rất yên, và rất đủ. Nơi một người sắp đi, và một người mới đến, gặp nhau.
Tôi đứng giữa họ. Và lần đầu tiên trong nhiều năm, tôi thấy mình không cần phải làm gì, chỉ cần chứng kiến. Vì hóa ra, đời sống là một dòng chảy, không ai giữ ai được mãi, Chỉ có thể bồng nhau một lúc, rồi ai cũng đi tiếp con đường của mình.
Tùng N.V
Viết bình luận đầu tiên
MỚI CẬP NHẬT


ĐỌC THÊM
Mỹ, một đất nước sẽ diệt vong???
Như hôm qua có người nói tôi thằng cha Trump là di dân lậu. Tôi nói: Ủa, ông ta sinh ra ở Bronx New York năm 1905, sao gọi là ...
Frank Sinatra và câu chuyện một cựu chiến binh trong chiến tranh Việt Nam tại sòng bạc Las Vegas
Một bài viết đọc xong nước mắt muốn trào ra… Số phận của không ít cựu chiến binh, ở bất cứ quốc gia nào, không phân biệt dân tộc, giọng ...
Monica Lewinsky: từ “bệnh nhân số 0” của sự làm nhục công khai đến tiếng nói của lòng trắc ẩn
Còn ai nhớ người phụ nữ này, bây giờ cô ấy đã 52 và scandal của cô từ 1998 khi mới 24 tuổi là bài học chưa được học xong ...
63 tuổi, nghỉ hưu 3 năm: Tôi làm 4 quyết định "tàn nhẫn" nhưng lại là bước ngoặt tài chính giúp tuổi già nhẹ nhõm
Ở tuổi 63, sau ba năm chính thức nghỉ hưu, tôi mới dám nói một câu mà trước đây không bao giờ dám nghĩ đến: tuổi già của tôi đang ...
Người lao công vô hình và trái tim lớn nhất trong ngôi trường
Có những con người chỉ được gọi tên khi đã nằm xuống, dù cả đời họ lặng lẽ nâng đỡ hàng trăm số phận.