Những gameshow ngoại nhập vào Showbiz Việt Nam giờ toàn những màn uốn éo tập thể và khoe tối đa cơ thể trần tực
Monday, 23/06/2025 - 12:07:14 AM
Showbiz trong nước Việt Nam giờ không cần tài năng, không cần văn hóa, không cần cả… áo... đang đưa nền văn hóa rơi tự do

Chỉ cần biết cởi trần, lắc mông, uốn người, chửi tục – thế là thành “nghệ sĩ”.
Cứ nhìn cái show “Anh trai vượt ngàn chông gai” thì rõ: mấy anh chàng cởi áo khoe hình xăm, phô diễn cơ thể giữa ánh đèn mờ ảo như trong bar thoát y Thái Lan, lắc mông điêu luyện chẳng thua vũ công chuyển giới chuyên nghiệp. Nhiều người xem xong chỉ biết tự hỏi: đây là gameshow truyền hình hay màn tập thể dục kích dục tập thể?
Chưa dừng lại, các “nghệ sĩ” hài thì thi nhau giả gái, chửi tục thành thơ, uốn éo như bún sống. Họ gọi đó là “miếng hài độc đáo”. Nhưng tiếc thay, cái độc đó không gây cười – mà gây nôn.
Minh Dự – một “hiện tượng văn hoá” – nổi tiếng với chiêu xắn quần, xéo xắt, chỉa chọt, chửi như nuốt micro. Khán giả vỗ tay rần rần, không rõ vì thích… hay vì không còn gì để xem ngoài những màn chửi được gọt giũa bằng… thù hằn và nước bọt.
Hồ Quang Hiếu từng tái mặt khi bị kéo vào màn “uốn éo hẩy vú” của Lâm Vĩ Dạ trên sóng gameshow. Cái mặt ngơ ngác ấy giờ được truyền tụng như biểu tượng của nạn nhân truyền hình thời văn hoá đồi trụy lên sóng quốc gia.
Ca sĩ Hồ Quang Hiếu tẻn tò đỏ mặt trước màn khêu gợi dung tục của nữ hài Lâm Vĩ Dạ, trong khi cô Hari Won (vợ nam hài Trấn Thành đứng lấp ló cười tươi)
Và rồi tới “Học viện cải lương” – nơi từng là đất thánh nghệ thuật truyền thống – cũng bị tiêm hormone giải trí cấp tốc đến mức thoại kiểu: “Không chịu dùng bao cao su nên nó mới tầy quầy.”
Xin lỗi, cải lương không cần bao cao su để sống sót, nó cần được thoát khỏi mấy kẻ đạo diễn vô văn hóa.
Webdrama, phim chiếu mạng, phim rạp – giờ như cuộc thi chửi. Từ “Nhà bà Nữ” tới hàng loạt phim “giang hồ mạng cải biên”, ai không chửi là không có đất sống. Miền Nam xưa nổi tiếng lịch thiệp, giờ trên phim toàn giọng văng tục, xéo xắt như… kẻ mới vô tù học lóm.
Trên mạng, các “idol” như David Ngô chửi tục mỗi câu là một cú búa vào mặt ngôn ngữ. Ăn chửi, ngủ chửi, uống nước cũng chửi. Thế mà vẫn có fan gọi là “người truyền cảm hứng”.
Cảm hứng gì? Chửi cha mẹ, văng miệng bẩn lên mọi nền tảng mà gọi là cá tính?
Đáng buồn là lớp trẻ giờ lại coi đó là biểu tượng. Họ xăm trổ, cởi đồ khoe thân, chụp hình cưới với những tư thế mà… phòng the chính thống còn phải đỏ mặt. Họ gọi đó là “phóng khoáng”.
Không đâu, đó là mất kiểm soát, là đồng hoá với lố bịch.
Một xã hội mà chửi tục được vỗ tay, giả gái chọc quê thành nghệ thuật, khoe thân thành tự do – thì đừng trách tại sao trẻ em nói tục, thanh niên vô văn hoá, người lớn phải né TV.
Chúng ta không thiếu người tài, nhưng lại đang để đám ồn ào, tục tĩu chiếm sóng.
Văn hoá không chết – nhưng nó đang bị đánh tráo, bởi một đám người nhầm lẫn giữa phản cảm và sáng tạo.
FB NGUYỄN QUỐC CHÍNH
MỚI CẬP NHẬT


ĐỌC THÊM
Tâm sự Việt Nam: Áp lực gửi tiền cho thân nhân ở Việt Nam và tâm lý “phải cho”
Khi tình thân biến thành nghĩa vụ ngầm, nhiều thì gây ỉ nại, ít thì chê keo
Xấu thầy tu, Ngu bá tánh
“Trà chưa nguội, tin nhắn đã ngập màn hình”: Khi áo nâu không che nổi sóng lòng
Ngũ bang và lịch sử văn hóa người Hoa xưa vùng Chợ Lớn miền Nam Việt Nam
Người Hoa chợ Lớn rất trọng chữ Tín, rất kính trọng Thầy Cô, phụ huynh dù không rành tiếng Việt nhưng họ rất tôn kính giáo viên, học sinh dù ...
45 tuổi, tôi chợt nhận ra: Nếu ngày mai mất việc, tôi không biết mình sống bằng gì
Tôi 45 tuổi, làm công việc văn phòng đã gần 20 năm. Mức lương không thấp, thu nhập đều đặn, chưa từng nợ nần lớn. Nếu nhìn từ bên ngoài, ...
Bà nội thường nói 6 câu này khi trông cháu: Không phải dỗ trẻ mà đang "dạy hư" trẻ, đặc biệt là câu cuối cùng!
Khác biệt thế hệ đôi khi nảy sinh rất nhiều vấn đề khó giải quyết.