Lai Rai Chuyện Đời

Nước Mỹ xinh đẹp và thân thiện

Monday, 01/07/2024 - 03:51:59

Người Mỹ da trắng thường không thích ở gần người khác chủng tộc, có lẽ vì khác nhau về văn hóa. Một trong nhưng cái khác nhau khá rõ, đó là âm thanh và mùi vị...

US Culture


Người Mỹ mấy đời hoặc đã sống vài chục năm thường thích riêng tư, yên tĩnh nhưng vẫn có tinh thần tập thể trong khu dân cư, nhiệt tình giúp đỡ hàng xóm, lịch sự, xã giao, thân thiện đúng mức với người lạ. Họ cũng khothích nghỉ ngơi 100% khi về hưu mà vẫn làm gì đó để cảm thấy có ích chứ không phải vì cần tiền.

Điều này mình quan sát qua những lần đi dạo, gặp gỡ những người hàng xóm khác nhau và hôm nay khẳng định thêm nữa.

Gần nhà mình là một nhà có nhiều cây cẩm tú cầu rất đẹp trong khi mình cũng trồng mà hầu như chẳng ra hoa. Chiều thứ Bảy đi ngang qua nhà đấy thì đúng lúc bà hàng xóm đỗ xe, chuẩn bị vào nhà.

Mình khen hoa đẹp và hỏi bà có bí quyết gì không... Bà trả lời về một số cách chăm cây, câu chuyện lan man ra các loại hoa khác nhau rồi bà khoe đằng sau nhà còn có thêm nhiều cây và hoa nữa, vồn vã mời vào xem.

Cẩm Tú Cầu

Ở trong vườn sau nhà, bà kể là chồng bà bị tim và một số bệnh nên cái vườn là chỗ cho ông làm việc nọ việc cho đỡ buồn và đỡ kêu ca than vãn sau khi ông nghỉ hưu 20 năm nay.

Bà chia sẻ suy nghĩ rằng hoa là cái đẹp mà Chúa ban cho chúng ta và ngắm nhìn cái đẹp làm cho chúng ta khỏe mạnh, trẻ trung.

Nhưng bà nói tiếp rằng vườn của bà bây giờ ít cây ít hoa so với trc vì bà già yếu rồi, vẫn bận đi làm, không còn có thể chăm bón, tỉa tót thường xuyên.

Thấy bề ngoài bà không già lắm nên mình nhận xét như vậy thì bà bảo bà 75 tuổi rồi.

Mình thán phục bà khi từng đấy tuổi vẫn đi làm, thậm chí cả vào thứ Bảy, nghe mình nói thế, bà bảo là bây giờ bà làm công việc chăm sóc người già tại một bệnh viện ở thủ đô Washington.

Bà lại kể thêm là lúc trẻ tuổi hơn, bà là bếp trưởng chuyên nấu tiệc tùng cho các thượng nghị sĩ và Nhà Trắng, cũng như các vị tai to mặt lớn khác... Mỗi bữa tiệc từ 30-50 người.

Công việc khá mệt, đứng nhiều, về sau người ta vẫn cần bà nhưng bà chuyển sang làm nghề caregiver cho đỡ mệt.

Mình hỏi lúc nào bà muốn nghỉ hưu, bà trả lời: lúc chết. (So với các "ông cụ bà cụ" khoảng 50 tuổi ở VN đã kêu chỉ muốn nghỉ không làm gì nữa thì mình không biết phải nói thế nào.)

Theo lời bà kể, bà là người gốc Bồ Đào Nha đã sống ở khu này 30 năm, những hàng xóm cũ quanh bà đều đã qua đời, còn mỗi bà và chồng bà là dân gốc còn lại.

Rồi bà hồi tưởng về ngày xưa, khi khu này chỉ có ít nhà, mọi người ai cũng biết nhau, tụ tập ăn uống nói chuyện, cần gì thì ới nhau giúp đỡ.

Vẫn theo lời kể của bà, trước đây bà có 1 chiếc Nissan to, thường xuyên lái đưa những người già hơn bà đi nơi nọ nơi kia khi họ nhờ. Giờ họ đều đã mất.

Nha

Khu này từng yên tĩnh và riêng tư lắm, tôi rất thích, bà nói. Bà vẽ lên bức tranh là trước nhà bà, bên kia đường từng là vùng đất trống đẹp đẽ "như thiên đường" nhưng bây giờ là một số ngôi nhà rồi.

Còn đằng sau, từng có một nhà thờ, không gian tôn nghiêm và thann bình. Nay, đó là các dãy nhà liền kề đối diện nhà mình.

Bây giờ đông người quá, mọi người không biết nhau, tôi không thích như vậy, bà nói.

Lan man thế mà 30 phút trôi qua, nhưng có vẻ bà vẫn thích nói chuyện. Kể ra nếu là đó là một ông hàng xóm thì có lẽ mình cũng đứng lại nói chuyện nữa vì dù sao các mối quan tâm của đàn ông sẽ giống nhau hơn.

Cảm ơn và chào bà, ra về, mình cứ nghĩ không biết liệu những người nhập cư sau này có thể duy trì và làm đẹp thêm những nét văn hóa của những người Mỹ lâu đời không. Cá nhân mình thì làm đc, không lo.

Theo FB Pham T Thuc An-Ton

Viết bình luận đầu tiên

MỚI CẬP NHẬT